Nghe kể của một nữ sinh “tháo chạy” khỏi trường đại học công lập

By | September 24, 2016

Cầm tấm bằng tốt nghiệp THPT trên tay, tôi đã đăng ký vào một trường đại học công lập ở Hà Nội, chuyên ngành “Quản trị văn phòng”. Phải nói rằng, tôi khá là náo nức với tuyển lựa của mình, vì tò mò muốn biết học đại học là như thế nào.

Thế nhưng đó chỉ là một lựa chọn ngẫu hứng, với nghĩ suy đơn giản là học xong có thể sẽ dễ tìm việc làm, chứ thực ra bản thân tôi lúc ấy cũng chưa có hiểu biết về ngành học.

Khi bước chân vào giảng đường Đại học, tôi gần như bị biến đổi thành một con người khác. Từ một cô gái hay nói, hay cười, năng động và thích khám phá, tôi bắt đầu thu mình lại theo ngày tháng.

discovery

======>>>> Tham khảo trung tâm: gia sư hóa
Năm thứ nhất đại học, tôi chỉ là một con bé hay ngồi cuối lớp, lầm lì nghiền ngẫm từng con chữ trong mỗi cuốn sách. Đôi lúc cảm thấy mỏi mệt và chán nản, tôi lại gục xuống bàn ngủ gật lúc nào chẳng hay.

có lẽ vì thuộc tính của ngành học “Quản trị văn phòng” nên sinh viên lớp tôi chính yếu là nữ. Đã là con gái thì có quyền điệu, ấy vậy mà đôi lúc tôi cũng phát bực khi tới lớp là phải nghe đủ thứ chuyện tầm phào của chúng bạn. nào là chuyện quần áo, nè son phấn, nà đi ăn, đi chơi… thật hiếm khi nào các bạn đàm luận, tranh luận với nhau học thế nào để tìm được việc làm tốt, học thế nào để không bị thất nghiệp.

Tôi lù mù hiểu ra rằng, các bạn chẳng hề yêu thích ngành học này, có nhẽ đang học theo sự sắp đặt của bố mẹ và đợi khi tốt nghiệp sẽ có người xin việc giúp chăng?

Rồi tôi cũng nhận ra rằng mình đang phung phí quá nhiều thời kì ở ngôi trường này, vì đây vốn chẳng phải ngành học mình yêu thích, và môi trường này cũng chẳng hợp với cá tính năng động của tôi. Cũng vì vậy mà mỗi ngày lên lớp với tôi chẳng khác nào… tra tấn.

Ngày qua ngày, tôi càng nhận thấy mình đã sai khi đăng ký học ở ngôi trường này, thực ra một phần trong quyết định sai trái của tôi cũng vì lúc nộp hồ sơ nhất mực phải chọn trường “công lập”.

Tôi quyết định như vậy cũng vì nhiều người nói là học trường công lập có cái bằng dễ đi xin việc. Chẳng riêng gì tôi mà nhiều bạn của tôi cũng quyết định vì lẽ ấy.

bao lăm nô nức chuẩn bị cho ngày nhập học bị dội một gáo nước lã, bắt đầu từ ấn tượng đầu tiên với mấy nhân viên văn phòng. Khi đến nộp hồ sơ vào trường, họ ném về phía chúng tôi những cái nhìn lãnh đạm. Nếu có hỏi thì sẽ nhận được những câu đáp cộc lốc, giống như thể họ không hề muốn nhìn thấy chúng tôi ở đó. Tôi thật sự bị sốc!

Đã vậy, cơ sở vật chất cũng chẳng khá khẩm gì, mỗi buổi chiều hè nóng như thiêu như đốt, chúng tôi lại phải ậm ạch leo thang bộ lên tầng 4, vì thiếu phòng học phòng học nên cầm chịu đựng.

Hầu như các môn học chỉ có lý thuyết, nhàm, và có lẽ cho nên nên sinh ra một phản xạ tự nhiên: Mắt nhìn lên bảng, nhưng tai không nghe thấy gì. Thế nên thật là hí hước khi nói rằng môn học chúng tôi khích nhất chính là… Thể Dục. Vì chỉ khi vào môn đó, chúng tôi mới có thể ra ngoài vận động, không bị dìm vào các khối chữ cứng ngắc, học xong cũng muốn quên cho xong.

Sinh viên không bao giờ được phép có quan điểm về giảng viên. điềm nhiên, giảng viên là những người được gọi là “bề trên”, họ cứ lên bục giảng là nói, ngày này qua ngày khác, giờ này qua giờ khác, và cũng chẳng mấy người buồn quan hoài xem chúng tôi lĩnh hội được gì. Hết giờ là nhanh chóng bước ra khỏi lớp.

Nhiều khi chúng tôi tự hỏi, chẳng biết quá nhiều môn học chỉ toàn lý thuyết sẽ giúp ích gì cho chúng tôi trong cuộc sống?

Kết thúc niên học trước tiên, tôi quyết định: Nghỉ học!

Một quyết định dứt khoát dù chưa hề có bất cứ kế hoạch nào để thay thế khiến bố mẹ tôi “sốc”. Bạn bè tôi cũng “sốc” và rất lo âu cho tôi. Nhưng dù ba má hay bạn bè có nói gì thì tôi cũng dứt khoát không trở lại ngôi trường này nữa.

Dù sao, trong lúc chán nản như vậy, tôi vẫn còn may mắn vì có gia đình bên cạnh. Mẹ tôi hiểu tôi hơn tuốt. Tôi cảm nhận chính mẹ cũng thấy được sự nghiêm trọng của vấn đề tôi đang sang. Mẹ không hề mắng chửi tôi. Mẹ hiểu rằng, tính cách của tôi không hợp với ngành học đó, không thuộc về ngôi trường đó và tôi không thể gắng gượng cho hết 4 năm để lấy được tấm bằng.

thời kì đầu nghỉ học, tôi chỉ làm bạn với mạng tầng lớp và các trò chơi trên máy tính. Ngày qua ngày, tôi lại cảm thấy hoang mang, không biết rồi ra mình sẽ học gì và làm gì?

Nghĩ đến chuyện đi học, tôi càng thấy mịt mù, vì nếu đến một ngôi trường mới mà lại phải trải qua cảm giác giống như ở ngôi trường cũ thì sao nhỉ? nghĩ suy ấy cứ qua đi rồi quay lại mà tôi không sao tìm được câu giải đáp.
Nguồn: Tổng hợp tin giáo dục

Tác giả: provanthanh